Có một câu tiếng anh mà tôi rất thích đó là "Looking into the very reason of existence". Vậy nó có nghĩa là gì? Nếu dịch thoáng qua thì nó có nghĩa là “nhìn vào lý do tận cùng của sự hiện hữu”. Nhưng ý nghĩa thật sự của nó thì nhìn gần cũng thấy, nhìn xa cũng thấy, nhìn cạn hay nhìn sâu đều thấy... Và mỗi con người có một cảm nhận khác nhau về sự hiện hữu của mình.
Mọi việc, mọi sự điều có lý do của nó. Cái gì cũng vậy, cái gì cũng có câu hỏi và câu trả lời (tất nhiên là ở mức độ, giới hạn, hoàn cảnh và điều kiện khác nhau). Vậy “very reason of existence” là cái gì. Phải chăng đó là cách tư duy, là cách suy nghĩ, cách nhìn nhận và cách thực hiện một việc gì đó để trả lời cho sự hiện hữu của mình. Và lý do đó có phải được chúng ta giải thích bằng chữ “what” và chữ “why”.
Chữ "why" giúp người ta đặt lại vấn đề, phản biện và phê bình, để tìm những giải đáp, giải pháp và con đường mới. Why là 'tại sao', 'tại sao' cũng có trong sách giáo khoa và sách tham khảo nhưng cần phải được đúc kết, rút tỉa. Một người có thể chưa đủ 'cái gì' để hình thành 'tại sao', có thể chưa đủ kinh nghiệm để hình thành 'tại sao' và cũng có thể chưa đủ suy luận để hình thành 'tại sao'. 'tại sao' là kiến thức mở rộng.
Chữ 'What' là 'cái gì', 'cái gì' có thể tìm thấy trong sách giáo khoa và sách tham khảo. Công việc của mình là tìm ra câu trả lời cho các cái 'cái gì' bởi vì mình không thể trả lời hết cái 'cái gì' được.
Và đó là lý do tại sao con người là sinh vật phát triển nhất, thông minh nhất và ghê gớm nhất. Và đó cũng chính là lí do tai sao con người không ngừng phát triển. Nói cách khác,chúng ta sống trên đời này không phải để ăn, để uống, để duy trì nòi giống. Mà phải chứng minh sự hiện hữu của mình trên thế giới này. Đã là một con người và đặc biệt một con người có cảm nhận, có ý thức, có hoài bão... ai cũng muốn tiếp tục hiện hữu, thậm chí còn cố gắng làm rõ hơn sự hiện hữu của mình với những người xung quanh.
Con người chỉ không muốn hiện hữu nữa khi mà họ hoàn toàn không còn định hướng, không còn ước vọng, không còn mục tiêu nữa.
Nói thì dễ nhưng làm thì khó. Tại sao phải "why"? tại sao phải đặt lại vấn đề? Tại sao phải phản biện và tại sao phải phê bình? Con người đã quen sống thành bầy đàn hàng triệu năm, một thời quá dài khiến cho những gì thuộc về tư duy trở nên khó khăn vì tư duy thường đi ra khỏi khuôn khổ có sẵn của bầy đàn, vì tư duy thường khó, vì tư duy thường không... giống ai. Bắt chước một con khỉ khác, tìm cái mũ đội lên đầu luôn luôn dễ làm, dễ đặt hơn là tự tìm một cái gì đó khác hơn, làm một điều gì đó khác hơn. Chính vì thế mà cuộc sống luôn có sự chọn lọc giữa những người có tài năng và những người luôn muốn đội cái mũ của người khác hoặc giành giật cái mũ đó cho riêng mình.
Vậy tồn tại và hiện hữu có giống nhau không? Câu trả lời là không.
Hiện hữu là sự hiện diện của một vật thể nào đó ở một thời điểm nào đó. Ví dụ: ai bỏ cây bút chì lên chiếc bánh kem vậy? --> đây là sự hiện hữu của vật thể "bút chì" trên chiếc bánh kem từ lúc nào đó và được phát hiện ở thời điểm người phát hiện ra nó. Tuy nhiên, nó có tiếp tục tồn tại trên chiếc bánh kem hay không là chuyện hoàn toàn khác. (Cũng jong như con người,có muốn tiếp tục hiện hữu hay không)
Lý do của sự hiện hữu của cây bút chì trên chiếc bánh kem kia có thể là đứa trẻ nào đó nghịch mà làm như thế. Tìm ra lý do để lý giải sự hiện hữu ấy (nhằm mục đích đét cho nó vài roi) là một chuyện nhưng nếu nó được ông bố và bà mẹ cố tình cắm cây bút chì trên chiếc bánh thì đó mới là "sự tồn tại" của nó trên chiếc bánh kem.
Nói một cách khác, sự tồn tại nằm ngoài sự hiện hữu. Ví dụ, mình tin rằng có một siêu nhân tồn tại trên thế giới này, ông ta có thể dùng sức mạnh vô biên để cứu lấy nhân loại. Tuy nhiên, mình không biết ông ta hiện hữu ở nơi đâu. Cũng có nghĩa là: những người ko có tư duy thì chỉ biết là làm cách nào để tồn tại mà không bít chứng minh sự hiện hữu của mình trên thế giới này. Để làm việc này thì rất khó, mình phải không ngừng phấn đấu, nếu không mình sẽ mãi mãi chỉ là hạt cát, một hạt cát không hơn không kém trên cái thê giới này.
Nguồn: sức khỏe mẹ và bé

No comments: