Một buổi trưa hè, trời rất là nắng nóng. Trang Tử (bên Trung Quốc) đi giảng đạo về đi qua một nghĩa đĩa.
Trời thì vẫn rất nắng mà không có một bóng dâm nào cả. Chợt Trang Tử nhìn thấy có một bà trung niên đang quỳ bên một ngôi mộ mới đắp người thì dính đày xìn đất không nón muc đang cầm một cây quạt lớn quạt liên tục vào ngôi mộ mới đắp còn ướt đó.
Trang Tử lấy làm khó hiểu lắm bèn hỏi bà ta:
- Đây là mộc của ai,sao bà không che nắng hay quạt cho mình mà lại quạt cho ngôi mộ còn ướt này vậy?
Bà ta vẫn không ngước lên nhìn tay vẫn quạt và nói:
- Đây là mộ của chồng tôi và tôi quạt cho nó nhanh khô.
Trang Tử nghĩ thầm trong bụng:
- Trên đời này há lại có người đàn bà hết mình vì chồng đến như vậy sao?
Trong đầu ông bao nhiêu ý nghĩa về cuộc sống về thế gian. Ông không biết rằng vợ mình rồi sẽ thế nào???.
Trang tử bèn nói với bà ta giọng rất xúc động:
- Bà ơi quạt làm chi cho nó khổ, cứ để đó rồi khắc nó sẽ khô thôi mà.
Bà ta vẫn không ngước lên nhìn tay vẫn quạt và nói:
- Không được. Trước khi chết chồng tôi có dặn chỉ yêu cầu tôi là sau khi ông ta chết. Mộ của ông ta khô nước thì tôi được đi lấy chồng khác. Nên tôi phải cố...
Đến lúc này Trang Tử không thể tin được vào tai Mình nữa. Ông là một con người luôn xem xét người khác không bao giờ sai...
Ông quay lưng bước đi trong lòng âm thầm sắp đặt một chuyện.
Về nhà. Vợ Trang Tử đon đả ra đón từ xa. Ông ăn cơm nước rồi lên giường ngủ. Buổi chiều học trò đến đã lâu mà chưa thấy thầy ra giảng đạo.
Trang tử vốn là người cẩn trọng không đẻ bị lỡ hẹn. Mọi người vào gọi ông dây thì mới biết ông đã chết chân tay vẫn còn hơi ấm. Vợ của Trang Tử thảm thiết kêu khóc. Hàng xóm, học trò, bè bạn lũ lượt kéo đến chia buốn. Vợ của Trang Tử Khóc đến khàn cả giọng nhìn rất thương tâm.
Nhưng trong quan tài có người thầm mừng nghĩ rằng vợ mình cũng thật sự yêu chồng nhưng vẫn còn mối hòi nghi.
Đêm đó khi mọi người đến chia buồn đã về hết. Bọn gia nhân mệt mỏi cũng đã đi ngủ. Chỉ còn mình vợ Trang Tử ngồi bên linh cữu của chồng. Bỗng đau có một thanh niên to khỏe (handsome nữa chứ) chạy vào quỳ lạy rồi khóc lên thông thiết.
Qua lơi than khóc của anh ta mới biết anh ta cũng là một học trò của Trang Tử. Vì đường xa khi biết tin mà giờ này mới tới không dược nhìn mặt thầy lần cuối. Vợ Trang Tử thấy chàng học trò kêu khóc thảm thiết cũng tủi lòng khóc theo. Hai ngừơi quỳ bên linh cữu của Trang Tử mà kêu khóc.Một hồi lâu do mệt mỏi vợ của Trang Tủ không còn hơi sức nữa dựa người vào chàng học trò mà than khóc.
Nói thêm vợ của Trang tử kém trang Tử rất nhiều tuổi nên còn rất trẻ. Đêm buồn cô nam quả nữ ngồi bên nhau.Chàng học trò thỉnh thoảng liếc mắt sang vợ của thầy. Bất chợt gặp nhau mà như cùng tâm ý. Vợ của Trang Tử càng dựa sát và chàng học trò.
Trong lòng bao điều suy nghĩ:
- Mình còn quá trẻ không thể sóng mãi đời góa bụa được, mà chàng trai này hình như cũng có tình ý.
Họ bắt đầu tâm sự với nhau.Tình cảm như đã từ lâu lắm...
Đột nhiên chàng học trò ôm đầu kêu la. Vợ trang tử gặng hỏi Chàng học trò mới nói là bị bệnh cực nặng không thuốc nào chữa khỏi. Vợ chang tử than thầm kiếp khổ. Mãi gặng hỏi chàng học trò mới nói có một bài thuốc duy nhất nhưng khong giám nói.
Vợ của Trang Tử gặng hỏi mãi chàng học trò mới nói:
- Để chữa được bệnh cho anh ta chỉ có cách duy nhất là nhìn thấy đầu của thầy dạy học mình (ý nói Trang Tử) bị dập nát thì mới khỏi.
Hai người bàn qua tính lại. Vợ Trang Tử quyết làm mọi việc vì chàng trai. Nói là làm. Hai người mở nắp Quan tài của Trang Tử.
Vợ của Trang tử cầm cây rìu mới giơ lên qua đầu dáng xuống thì Trang Tử ngồi bật dật cười lên ha hả.
Vợ Trang Tử sợ quá lăn ra chết. Còn chàng học trò thì không biết từ lúc nào dã biến mất. Suốt đám tang của vợ. Trang Tử chỉ ngồi đàn ca ngâm thơ bình thản như không có chuyện gì sảy ra.Bạn bè thấy lạ lắm bèn hỏi.Trang tử mới nói rằng:
- Người ta đáng sống thì hãy sống, còn không muốn sống thì chết cho thanh thản. Sống mà ôm trong lòng sầu muộn sợ hãi thì chết còn hơn. Chết mà được giải thoát thì phải mừng chứ sao lại buồn".
TRANG TỬ Đã Từng Nói:
Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn vợ chìm dần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.
Nguồn: đồ chơi trẻ em

No comments: